Lên non thiêng Yên Tử

YenTu1

Yên Tử ảnh tuyệt đẹp tại đây,

Tỉnh thức giữa đêm thiêng Yên Tử
Để thấu hiểu đức Nhân Tông
Ta thành tâm đi bộ
Lên tận đỉnh chùa Đồng
Tâm sáng Ức Trai trong tựa ngọc

“Yên sơn sơn thượng tối cao phong
Tài ngũ canh sơ nhật chính hồng
Vũ trụ nhãn cùng thương hải ngoại
Tiếu đàm nhân tại bích vân trung
Ủng môn ngọc sóc sâm thiên mẫu
Quải ngọc châu lưu lạc bán không
Nhân miếu đương niên di tích tại
Bạch hào quang lý đổ trùng đồng” (1)

Non thiêng Yên Tử đỉnh kỳ phong
Trời mới ban mai đã rạng hồng
Vũ trụ mắt soi ngoài biển cả
Nói cười lồng lộng giữa không trung
Giáo trúc quanh chùa giăng nghìn mẫu
Cỏ cây chen đá rũ tầng không
Nhân Tông bảo tháp còn lưu dấu
Mắt sáng hào quang tỏa ánh đồng (2)

Non thiêng Yên Tử
Nghìn năm Thăng Long , Đông Đô, Hà Nôi
Bảy trăm năm đức Nhân Tông
Non sông bao cảnh đổi
Kế sách một chữ Đồng
Lồng lộng gương trời buổi sớm
Trong ngần, thăm thẳm, mênh mông ….

Hoàng Kim

Ghi chú:
1) Thơ Nguyễn Trãi
2) Bản dịch thơ Nguyễn Trãi của Hoàng Kim

Lên Yên Tử nhớ đức Nhân Tông

“Kinh Dịch xem chơi, yêu tính sáng yêu hơn châu báu.
Sách Nhàn đọc giấu, trọng lòng rồi trọng nữa hoàng kim…”

Trần Nhân Tông

 

Người ơi con đến đây tìm
Non thiêng Yên Tử như tranh họa đồ
Núi cao trùng điệp nhấp nhô
Trời xuân bảng lãng chuông chùa Hoa Yên

Thầy còn dạo bước cõi tiên
Con ươm mầm sống xanh thêm ruộng vườn
Mang cây lộc trúc về Nam
Ken dày phên giậu ở miền xa xôi

Cư trần lạc đạo, Người ơi
Tùy duyên vui đạo sống đời thung dung
Hành trang Thượng sĩ Tuệ Trung
Kỳ Lân thiền viện cành vươn ra ngoài

An Kỳ Sinh trấn giữa trời
Thơ Thiền lưu dấu muôn đời nước non …

Hoàng Kim
ảnh và sưu tầm thơ đức Nhân Tông
tại http://thovanhoangkim.blogspot.com

 


Chùa Hoa Yên


Con ươm mầm sống xanh thêm ruộng vườn

Mang cây lộc trúc về Nam



Kỳ Lân thiền viện

  

An Kỳ Sinh nối chùa Đồng


Khoai Hoàng Long nơi Yên Tử

TRẦN NHÂN TÔNG SỰ NGHIỆP VÀ TÁC PHẨM

1. SỰ NGHIỆP

Trần Nhân Tông (1258-1308)  là một trong những vị vua anh minh nhất của lịch sử Việt Nam. Người tên thật là Trần Khâm, vua Trần thứ ba (sau vua cha Trần Thánh Tông và trước vua Trần Anh Tông). Với 50 năm cuộc đời, Trần Nhân Tông đã kịp làm được ít nhất năm việc lớn hiếm thấy và khó ai bì kịp ở mọi dân tộc và mọi thời đại:: 1) Minh quân lỗi lạc, làm vua 15 năm (1278 – 1293) trực tiếp lãnh đạo cuộc kháng chiến hai lần đánh thắng quân Nguyên Mông là đội quân xâm lược hùng mạnh nhất thời đó; 2) Tổ sư thiền phái Trúc Lâm và Thái Thượng Hoàng 15 năm (1294-1306), là vua Phật Việt Nam. 3) Nhà văn hóa và nhà thơ kiệt xuất với  thắng tích Trúc Lâm Yên Tử và kiệt tác Trần Nhân Tông; 4) Người thầy chiến lược của sự nghiệp mở nước và thống nhất non sông Việt “vua tôi đồng lòng, toàn dân đồng sức”, mở đất phương Nam bằng vương đạo, thuận thời, thuận người . 5) Nhà trị loạn kỳ tài đã hưng thịnh nhà Trần và cứu nguy cho nước Việt ở thời khắc quyết định, biến nguy thành an, biến những điều không thể thành có thể.

2. TÁC PHẨM

Cư trần lạc đạo phú
Đại Lãm Thần Quang tự
Đắc thú lâm tuyền thành đạo ca
Đăng Bảo Đài sơn
Đề Cổ Châu hương thôn tự
Đề Phổ Minh tự thủy tạ
Động Thiên hồ thượng
Họa Kiều Nguyên Lãng vận
Hữu cú vô cú
Khuê oán
Lạng Châu vãn cảnh
Mai
Nguyệt
Nhị nguyệt thập nhất nhật dạ
Quỹ Trương Hiển Khanh xuân bính
Sơn phòng mạn hứng
I
II
Sư đệ vấn đáp
Tán Tuệ Trung thượng sĩ
Tảo mai
I
II
Tặng Bắc sứ Lý Tư Diễn
Tây chinh đạo trung (tái chinh Ai Lao)
Thiên Trường phủ
Thiên Trường vãn vọng
Tống Bắc sứ Lý Trọng Tân, Tiêu Phương Nhai
Tống Bắc sứ Ma Hợp, Kiều Nguyên Lãng
Trúc nô minh
Tức sự
I
II
Vũ Lâm thu vãn
Xuân cảnh
Xuân hiểu
Xuân nhật yết Chiêu Lăng
Xuân vãn

BÌNH MINH TRÊN YÊN TỬ

 
 
;


Favorite Video


Relaxation Music

Trở về trang chính

Hoàng Kim
Ngọc Phương Nam
Thung dung
Dạy và học
Cây Lương thực
Học mỗi ngày
Danh nhân Việt
Kim on Twitter
Kim on Facebook

Nhớ Người

Ảnh

Kim Favorite Picture 1

Thăm đàn Nam Giao Huế nhớ Đào Duy Từ

Hoàng Kim

Ngược gió đi không nản
Rừng thông tuyết phủ dày
Ngọa Long cương đâu nhỉ
Đầy trời hoa trắng bay

Tags:  HoangKim; Ngọc phương Nam; Thăm đàn Nam Giao Huế nhớ Đào Duy Từ; My Favorite Picture 1;

Trở về trang chính
Hoàng Kim
Ngọc Phương Nam
Thung dung
Dạy và học
Cây Lương thực
Học mỗi ngày
Danh nhân Việt
Kim on Twitter
Kim on Facebook
Kim on YouTube

Con đường yêu thương

Rời phố khi trời ưng ửng sớm
Về rừng lúc đất tỏa hương khuya
Mai núi nghiêng soi bên suối biếc
Bình yên xóm nhỏ tiếng chim gù …

Hoàng Kim

Giống sắn KM419 ở Đắk Lắk

Tắm tiên ở Chư Yang Sin

Video nhạc tuyển

Nơi Tình Yêu Bắt Đầu – Bằng Kiều, Lam Anh

Trở về trang chính
HOÀNG KIM
Dạy và học
CÂY LƯƠNG THỰC
FOODCROPS.VN
FOOD CROPS NEWS

Tắm tiên ở Chư Yang Sin

Ảnh

Tắm tiên ở Chư Yang Sin (K rông Bông- Đắk La81k)Tắm tiên ở Chư Yang Sin - Krông Bông- Đắk LắkTắm tiên ở Chư Yang Sin (Krông Bông- Đắk Lắk)

Chư Yang Sin là đỉnh núi cao nhất 2.442 mét của hệ thống núi cao cực Nam Trung Bộ. Vườn quốc gia Chư Yang Sin là một khu rừng đặc dụng của Việt Nam, được thành lập theo quyết định số 92/2002/QĐ-TTg ngày 12 tháng 7 năm 2002 của Thủ tướng Chính phủ. Vườn quốc gia Chư Yang Sin nằm trên địa bàn các xã Yang Mao, Cư Drăm, Cư Pui, Hoà Phong, Hoà Lễ, Hoà Sơn, Khuê Ngọc Điền thuộc huyện Krông Bông và các xã  Yang Tao, Bông Krang, Krông Nô, Đắk Phơi thuộc huyện Lắk, tỉnh Đăk Lăk. Phía Đông: dọc sông Krông Bông đến ngã ba suối Ya Brô đến đường phân thuỷ sông Krông Ana. Phía Tây: từ suối Đắk Cao đến ngã ba suối Đắk Kial và đến đường phân thuỷ giữa Đắk Cao và Đắk Phơi. Phía Nam: dọc sông Krông Nô, ranh giới Đăk Lăk và Lâm Đồng. Phía Bắc bắt đầu từ thác Krông Kmar qua dãy Chư Ju – Chư Jang Bông đến suối Ea Ktuor. Tắm tiên ờ suối thiêng dưới ngọn núi cao Chư Yang Sin thật thú vị !

Ngày xuân thăm Văn miếu Trấn Biên

DẠY VÀ HỌC. Ngày xuân năm nay, lớp Trồng Trọt 2C Đại học Nông Lâm thành phố Hồ Chí Minh chúng tôi rũ nhau gặp mặt và dâng hương ở Văn miếu Trấn Biên tỉnh Đồng Nai. Chúng tôi lưu lại một số hình ảnh, địa chỉ liên lạc với vài ghi chép bước đầu về: Văn miếu Trấn Biên huyền thoại; Lớp Trồng Trọt 2C thương quý; sông Đồng Nai thao thiết chảy…

Văn miếu Trấn Biên huyền thoại

ẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnh

Lớp Trồng Trọt 2C thương quý

ẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnhẢnh

Ảnh

Sông Đồng Nai thao thiết chảy

Sông Đồng Nai là con sông dài nhất chảy trên lãnh thổ Việt Nam, lớn thứ nhì Nam Bộ về lưu vực, chỉ sau sông Cửu Long. Sông Đồng Nai chảy qua các tỉnh Lâm Đồng, Đăk Nông, Bình Phước, Đồng Nai, Bình Dương, Thành phố Hồ Chí Minh với chiều dài 586 km (364 dặm) và lưu vực 38.600 km². Dòng sông này đi qua cù lao Phố nơi Văn miếu Trấn Biên huyền thoại mà ngày xuân lớp chúng tôi đã tìm về để ghi nhớ ân đức tổ tiên … Dòng sông độ lượng đỏ nặng phù sa của mùa mưa lũ . Chảy đi sông ơi ! bài hát ngân vang trong lòng ta dòng sông quê hương thao thiết chảy.

Chảy đi sông ơi !  Phó Đức Phương

Lớp chúng tôi đã chung một mái trường, tỏa đi muôn phương để nay hẹn gặp lại !
Năm nay ở Đồng Nai , năm khác chúng tôi sẽ về bến mới. Học thái độ của nước để đi như dòng sông về biển.

Mời bạn ghé xem gia đình nông nghiệp và xem ảnh mới của gia đình nông nghiệp tại đây

http://giadinhnongnghiep.wordpress.com

Dạy và học ĐHNLHCM
Gia đình nông nghiệp

NGỌC PHƯƠNG NAM, DẠY VÀ HỌC, CÂY LƯƠNG THỰC

Đợi Anh

Ảnh

Hoàng Kim

Thương mến tặng anh …

Anh như cơn mưa ngọt đầu mùa
Mang đến niềm vui của ngày gieo hạt
Mai Việt nở bừng khoe sắc
Đằm thắm
Lời thì thầm của dòng sông

Anh và em
Như bức tranh tĩnh vật treo tường
Một đôi bình gốm qúy
Cặp bình giản dị
Sang trọng
Khiêm nhường
Tỏa sáng cho nhau.

Anh mang đến cho em
Giấc ngủ nhiệm màu
Xoá đi ưu tư phiền muộn
Anh vỗ về em
Bằng lời ru ngọt ngào cảm động
Tìm những nét cao quý nhất trong em
Mà trân trọng giãi bày

Anh thân yêu!
Nay anh đã xa rồi
Em vẫn ước mong anh
Đợi anh ngày trở lại …

Đợi Anh bài thơ của sự khát khao chờ đợi.

Tôi viết bài thơ này trên nguyên mẫu có thực đó là anh Nguyễn Vạn An. Anh Vạn An là chủ bút của blog THƠ VÀ VẼ, một trang viết bình thường nhưng cao quý của một người có chiều sâu văn hóa cũng như Andreea Petcu tôi cũng chưa từng gặp bao giờ nhưng khi thưởng thức video nhạc của anh thì  tôi tin chắc anh là người tốt. Anh Vạn An trong xóm Lá vui vẻ, đúng mực, không ồn ào, ít khoa trương, nhưng là người trãi nghiệm, giản dị và tinh tế. Anh đã thân ái chào cư dân blog để đi đâu không rõ. Việc anh vắng lâu đã làm nhiều người sững sờ, trong đó có Lâm Cúc, Huỳnh Mai, Bích Nga, Hoài Vân, Phương Phương SG, Juliete … và tôi là những người thường được anh dành ưu ái cảm nhận. Tội nghiệp cho Juliette, sau khi anh đi, cô cũng bặt tin luôn kể từ dạo đó. Thế mới thấy những người tri kỷ họ quý nhau đến dường nào!

Bất cứ ai đã từng tiếp xúc với trang weblog của anh Vạn An đều nhìn nhận rằng đây là một nhà họa sỹ bậc thầy và là một nhà thơ tài hoa. Tôi đã viết bài thơ “Đợi Anh” cho anh, cho tôi, cho con tôi và cho những người yêu đang khát khao chờ đợi. Tôi cũng viết bài thơ này cho những người thân thương đang ngóng đợi người thân hoặc ngóng trông điều lành và niềm vui. Cái giá của sự chờ đợi thật lớn.

Hạnh Phúc thay cho ai biết mình đang được yêu thương và chờ đợi, thực sự hiểu hết cái giá của sự khắc khoải chờ đợi đó.

Đợi Anh, qua đèo chợt gặp mai đầu suối.
Tôi nhớ bài thơ xuân của Bác Hồ : “Nghìn dặm tìm anh chẳng gặp anh/ Đường về vó ngựa dẫm mây xanh/ Qua đèo chợt gặp mai đầu suối/ Đóa đóa vàng tươi xuân thắm cành “. Bài thơ xuân tuyệt tác này rất gần gũi ý nghĩa so với bài thơ cổ thời Tống “Tận nhật tầm xuân bất kiến xuân/ Mang hài đạp phá lãnh đầu vân/ Quy lai khước phá mai hoa hạ/ Xuân tại chi đầu vị thập phân”. Bài thơ cổ tả một ni cô mang hài trèo đèo vượt núi cực khổ tìm xuân suốt ngày mà vẫn chẳng gặp xuân, đến khi trở về mới thấy xuân đang hiện trên những cành mai trong vườn nhà. Bài thơ mới tả một người em cưỡi ngựa xuyên rừng sâu vực thẳm trãi bao hiểm nguy để tìm người anh lớn giúp cứu nước cứu dân, nhưng tìm hoài chẳng thấy, đến khi trở về mới thấu hiểu “đối diện mặt trời đỏ, bên suối một nhành mai”. Đợi Anh qua đèo chợt gặp mai đầu suối là một trãi nghiệm lớn Hồ Chí Minh để tìm ra một quyết sách trường tồn cho một dân tộc yêu tự do độc lập.


I miss you, I love you (Romantic saxophone)
Video edited by Andreea Petcu

Đợi Anh như đợi cơn mưa ngọt đầu mùa đi qua miền khát vọng! Đó cũng là những nốt nhạc thân thương của nghệ sỹ bậc thầy Andreea Petcu tạo nên những video nhạc bền vững với thời gian. Và cũng để cho tôi nhớ anh, nhớ những người bạn lớn trong cuộc đời này. Và  để cho em nhớ tôi, chúng mình nhớ nhau, những trân quý tình yêu cuộc sống.

Nguyễn Vạn An phác một chân dung

Trên trang Dạy và học tôi đã thử tập hợp tư liệu về anh Nguyễn Vạn An phác một chân dung  và vẫn ước ao gặp anh thực sự ngoài đời. Nguyễn Vạn An là một họa sĩ tài hoa Việt kiều tại Pháp. Anh viết thơ văn hay, giỏi chơi đàn và có khiếu thưởng thức nghệ thuật tinh tế. Xem tranh anh vẽ, hình điêu khắc anh chế tác và đọc”Vẽ hai cái bình” “Hồn của tượng”, “Viết thư pháp bằng nước lã”, ta chợt sững sờ nhận thấy sự tài hoa đích thực của một họa sĩ nhà thơ và nhà thiền học bậc Thầy. Thơ văn anh giản dị, giàu tính nhân văn, sau trang viết thấp thoáng hình bóng một người tử tế, hiền lành, có chút hài hước kín đáo. Bài “Nhớ Mẹ”, “Lời Mẹ dạy” tôi thường đọc lại nhiều lần. Tôi đã viết bài thơ “Phút bên em” do cảm hứng ám ảnh trong đời nhưng phải nhờ sức khai mở từ những con chữ nhân hậu của anh mới thăng hoa cảm xúc. Tôi cũng viết bài “Đợi anh” nhiều bạn đọc cảm mến là do anh vắng lâu trên blog. Anh Vạn An có ở http://ngvanan.blogtiengviet.net và một ít bài tôi trân trọng chép lại dưới đây.

Hoàng Kim

Những bài tuyển chọn

VẼ HAI CÁI BÌNH

Nguyễn Vạn An

Hai cái bình này nằm trong tủ từ hồi nào, tôi cũng không biết. Tối nay đem ra vẽ, mới để ý nhìn ! Thấy cũng đẹp ! Nhìn hai cái bình, đã thấy ngay là một đôi, nam và nữ : thật hạnh phúc ! Tôi bắt đầu vẽ.

Cái bình nhỏ thân hình mảnh khảnh, lưng con ong. Còn cái bình kia, cao ráo và rắn chắc. Thật xứng đôi. Cố vẽ cho đẹp.Ngắm nghía thấy ánh sáng thật là mát trên hai cái bụng. Hai cái miệng bình quá xinh, trắng, đều đặn, thật dễ thương. Ánh sáng gian phòng từ trái, phía trên, hướng dẫn mình vẽ bóng cặp bình trên bàn cho đúng.

Bóng phải tối hơn ngay dưới chân bình, và nhạt dần khi đi xa. Coi cho kỹ : bóng bình bên phải tối hơn bóng bình bên trái! Nhớ là ánh sáng chui qua phía sau hai cái bình, làm hai đứa nổi lên trên phông, và phông phải vẽ tối hơn một chút cho hai cô cậu được nổi lên hơn.

Da dẻ bình «em», bên trái, thì phải vẽ thật mềm mại (vẽ bút chì rồi xoa cho mềm), còn da dẻ bình «anh», bên phải, làm sao phải tả bằng những nét cứng rắn một chút (gạch mạnh hơn bằng bút chì, rồi xoa nhè nhẹ thôi).

Nhớ vẽ bóng tối vào trong hai miệng bình, như cửa mở vào tim hai cô cậu (làm sao vẽ được tình yêu nhỉ ? ) Lấy cái tẩy để vẽ một chút ánh sáng vào hai cái bụng, phía tối, để tả cái phản xạ từ mặt bàn lên.

Chỉ có thế, ngồi âu yếm vẽ hai cái bình tới đã quá nửa đêm, quên cả đi ngủ. Cuối cùng vẽ xong, thấy cũng vui. Khi mình có một cái nhìn thân thiện, thì vật gì xung quanh, dù bé nhỏ, cũng có cái đẹp của nó !

Hãy để ý và yêu thương những cảnh vật bé nhỏ chung quanh bạn!

HỒN CỦA TƯỢNG

Nguyễn Vạn An

Mới gặp Anh đêm nay,
Xin Anh chỉ phác em vài nét,
Hướng môt dáng ngồi, níu hai cánh tay,
Nắn một áng lưng, gọt một bờ vai.
Em e thẹn quay đi,
biết Anh đang nhìn em tha thiết,
Xin Anh nhè nhẹ thôi !

Anh muốn tìm hiểu em,
hiểu từng chi tiết,

Em chẳng có gì giấu Anh hết,
Vì em biết,
Anh sẽ tìm những cái gì cao quý nhất,
Trong thân em,
Mà trân trọng dãi bầy!

Đêm nay, rồi ngày mai, rồi ngày mốt,
Trong không gian linh thiêng của mỹ thuật,
Thất bại hay thành công,
đời đôi ta đã dính chặt.
Tất cả cuộc đời em,
em đã đặt,
Trong đôi bàn tay Anh,
Ngay từ giây phút này,…..

Lời bình của JULIETTE :

Anh An.
Bài thơ của anh.
Bức tượng của anh.
Hòa quyện vào nhau
trong lời thì thầm của người thiếu nữ.
Lúc nửa đêm.
Cổ đã mỏi.
Chân đã tê.
Nhưng nàng vẫn ngồi im.
Ngồi im thật kiên nhẫn.
Ngồi im thật dịu dàng.
Để mặc cho người nghệ sĩ:
“Hướng môt dáng ngồi, níu hai cánh tay,
Nắn một áng lưng, gọt một bờ vai”.
Nét mặt nàng e thẹn quay đi,
trái tim nàng thì thùng đập mạnh.
Nhưng nàng vẫn ngồi im.
Với một lòng tin.
Tuyệt đối.
“Tất cả cuộc đời em, em đã đặt
Trong đôi bàn tay Anh,
Ngay từ giây phút này…”

Anh An.
Đọc bài thơ của anh,
Juliette cũng ngồi im.
Xúc động.
Xao xuyến.
Người nghệ sĩ ơi,
Juliette xin được chia sẻ
giây phút giao hòa này với anh…

PHÚT BÊN EM

Hoàng Kim

(Bức tượng nổi tiếng của Antonio Canova)

Kanchina! Kanchina!
Anh gọi tên em Kanchina
của Antonio Canova
trong bảo tàng nghệ thuật.

Anh bồi hồi cầm tay em
đến bên tượng Gớt
phút giây này
tình yêu này
em là suối nhạc
để Bethoven dâng đời
kiệt tác “Ánh trăng”.

Kanchina! Kanchina!
Em là tượng thần Tình yêu
rung động hoá thân
dưới bàn tay vàng
của Antonio Canova.
Em là mơ hay là thật?

Anh muốn ôm em vào lòng
hôn lên đôi môi ngọt ngào
và áp đầu lên ngực
để những phút giây thần tiên
được sống bên em
say đắm đến vô cùng!

VIẾT THƯ PHÁP BẰNG NƯỚC LÃ

Nguyễn Vạn An

Tôi đã được đi thăm thú khá nhiều nơi bên Trung Quốc, chụp rất nhiều hình. Vậy mà các bức hình tôi thích nhất lại là vài bức rất bình thường, chup không đẹp. Đó là các hình chụp các nhà thư pháp viết chữ ngoài đường bằng nước lã !

Hôm đó trời không tốt lắm. Vừa xuống xe, đã thấy nhiều nhóm người ngưng lại tại nhiều nơi trên phố : đó là các du khách xem các nhà thư pháp Trung Hoa viết chữ. Đây là những ông già đã về hưu, còn khoẻ mạnh, minh mẫn. Họ ăn mặc đủ ấm, giản dị, gọn gàng, sạch sẽ. Mỗi sáng họ ra một khu phố có nhiều sân trống, để viết thư pháp. Viết trên sân, dùng nước lã thay vì mực tầu !

Mỗi cái bút to như một cái chổi, đầu nhọn, cán dài. Họ cầm bút rất xa ngọn, nên phải kẹp cái cây sát vào người cho vững chắc. Bên hông mỗi người đeo một bình nước. Lâu lâu lại nhúng chổi vào lấy nước rồi viết. Mỗi người dành một khoảng đất, chăm chú viết, không hề để ý tới các du khách đang yên lặng đứng chung quanh chiêm ngưỡng. Không hiểu sao cầm cán xa ngọn bút như thế mà viết được.

Mỗi người viết có một phong cách riêng. Nhưng tôi thấy ai viết cũng đẹp. Nét bút nào cũng vừa cứng cát vừa uyển chuyển, trong sáng, tao nhã, không kém gì các thư pháp tôi đã được xem trong tư gia của các nhà quyền quí đời xưa (nay mở cho du khách tới thăm), hay trong các viện bảo tàng, nhất là viện bảo tàng Mỹ thuật ở Thượng Hải.

Tại sao cách viết thư pháp như thế lại làm tôi cảm động, đứng lại coi mê man như vậy ? Bởi vì chỉ trong khoảng mười lăm phút, nửa giờ sau, các chữ đó sẽ khô đi, và biến mất ! Các nhà thư pháp biết như vậy, mà vẫn chăm chú, say mê, viết làm sao cho thật đẹp. Họ chăm chỉ viết, và tỏ ra hài lòng thanh thản nhìn chữ biến đi ! Cái tuyệt vời là ở chỗ đó !

Tôi tự nghĩ không biết mình có khi nào làm một cái gì, vẫn cố gắng cho tuyệt hảo, mà biết rằng công trình của mình chỉ một lát sau sẽ biến đi, vĩnh viễn không còn nữa. Nghĩ cho cùng thì cuộc đời mỗi chúng ta có là bao nhiêu, công trình của mỗi người, to lớn đến đâu, cũng chỉ là một điểm nhỏ trong vĩnh hằng của thời gian! Tất cả chỉ là vô thường. Nhưng các vị này nhìn nhận được cái vô thường thể hiện trong khoảng thời gian ngắn ngủi của mười lăm phút nửa giờ mà họ vẫn học tập một cách rất hết sức nghiêm chỉnh. Và họ nhìn công trình của mình tan biến đi một cách thảnh thơi !

Quả là một bài học cao quý cho mình !

NHỚ MẸ

Nguyễn Vạn An

Tối nay ngồi vẽ mẹ. Một người mẹ của đồng quê đất Việt. Da mặt mẹ đã xạm đen vì giãi dầu. Đôi mắt mẹ đã chĩu xuống vì suy nghĩ, vì chịu đựng, vì lo lắng cho các con. Đôi môi mẹ đã khô khan nứt nẻ, vì tranh thủ, vì buôn bán, vì cãi cọ, vì van xin, vì cầu nguyện. Cứ mỗi nỗi nhớ là vẽ một nét nhăn trên mặt mẹ. Vẽ một lúc thì mặt mẹ đầy nét nhăn nheo. Vậy mà nỗi nhớ vẫn chưa nguôi. Làm sao con có thể vẽ được hết nỗi nhớ mẹ !

Từ lúc sanh đứa con đầu, mẹ chỉ sống về chúng con. Bây giờ chúng con đã khôn lớn, đã nên người. Mẹ muốn gì chúng con cũng có thể đem về cho mẹ được. Nhưng mà mẹ đã đi rồi !

LỜI MẸ DẠY

Nguyễn Vạn An

Nhân ngày lễ VU LAN, xin kể cho các bạn một mẩu chuyện nhỏ.

Hôm đó chúng tôi hẹn nhau ở một bến taxi để cùng đi một dạ hội lớn ở nhà hát nhạc kịch Bastille tại Ba Lê. Đây là một buổi trình diễn của nhóm bà Pina Bausch, rất nổi tiếng. Người nào cũng áo quần bảnh bao. Các ông thì côm pờ lê đen, cở ra vát, có người còn đeo nơ. Các bà các cô thì áo dài lộng lẫy, trang sức sang trọng, nước hoa thơm lừng. Chúng tôi ha hả cười nói ồn ào, vì lâu rồi mới có dịp gặp nhau đông như vậy.
Đang vui bỗng nhiên tôi im bặt, vì cảm thấy có cái gì khác lạ. Nhìn quanh mới thấy có hai ông bà cụ già người nghèo, áo quần lếch thếch, mặt mũi dơ bẩn, đang nhìn bọn chúng tôi. Các bạn tôi cũng ngừng nói chuyện.
Cặp vợ chồng, nhất là người đàn bà, nhìn chúng tôi hằm hằm. Bà vợ nhìn vòng vòng, rồi bất chợt trừng mắt về phía tôi. Bà khệnh khạng đến gần, cố ý đánh rơi một đồng tiền xuống đất, nhìn tôi rồi quát lên : « Nhặt đồng xu cho tao ! ».
Các bạn tôi đùng đùng nổi giận. Có người nói : « Thôi tụi mình đi đi, trễ giờ rồi ! ».
Tôi thấy lòng dâng lên đầy thông cảm, cúi xuống tìm đồng xu, rồi móc túi lấy một đồng khác, trịnh trọng, lễ phép, đưa hai đồng tiền cho bà ta. Các bạn tôi im lặng nhìn theo, không ai nói gì. Chúng tôi ùn ùn kéo nhau đi.
Dù bà lên tiếng hằn học, tôi không giận, vì đã thấy sự cách biệt lố bịch giữa chúng tôi và vợ chồng hai người kia. Nhưng tôi hiểu tại sao tôi tự động có cử chỉ lễ phép như vậy. Đó là vì tôi nhớ những kỷ niệm hồi còn nhỏ ! Hồi đó, mẹ tôi luôn luôn cất sẵn mấy đồng tiền trong một cái hộp, để cho người nghèo. Nhiều người ăn mày đói rách hay đi qua trước cửa. Họ rên la, chúng tôi sợ lắm. Mỗi lần nghe họ, mẹ tôi lại lấy một chút tiền rồi gọi một đứa đem ra cho.
Mẹ nói «Con phải cầm hai tay, rồi cúi chào và lễ phép đưa cho người ta !» Khi đến lượt, tôi cầm tiền chạy ù ra, làm như mẹ nói, rồi chạy ù vào ôm chân mẹ… Không biết bao nhiêu năm đã lưu lạc xứ người, mà trong tiềm thức, tôi vẫn còn nhớ lời mẹ dặn.

Trở về trang chính
CÂY LƯƠNG THỰC
FOOD CROPS
Dạy và học ĐHNLHCM
Dạy và học BlogtiengViet
DẠY VÀ HỌC

Hoàng Kim cùng thầy bạn

Boga Boma và đoàn chuyên gia sắn Nigeria thăm nhà Hoàng Kim

Boga Boma và đoàn chuyên gia sắn Nigeria thăm nhà Hoàng Kim

Ảnh từ nguồn: Đêm trắng và bình minh http://dayvahoc.blogtiengviet.net/2013/01/02/dem_trang_va_binh_minh

ƯỚC NOI CỤ TRẠNG ƯA DUYÊN THẮM

Hoàng Kim

Gửi Hoa Huyền

Tui chỉ mới là thuộc sách (TS) thôi.
Giảng sách (GS) xem ra chửa tới nơi.
Vui việc cứ LÀM chưa vội DẠY
Nói nhiều làm ít sợ chê cười.
Cổ điển  honda không biết chạy
Canh tân blog viết đôi bài
Quanh quẩn chỉ là ngô khoai sắn
Vô bờ biển HỌC dám đơn sai.
Ước noi cụ Trạng ưa duyên thắm
Nịnh vợ  không quên việc trả bài
An nhàn vô sự là tiên  đấy
Thung dung đèn sách, thảnh thơi chơi

CHÂN DUNG TIẾN SĨ HOÀNG KIM

Hoa Huyền

Kính tặng TS Hoàng Kim (*)

Cả đời mê tít sắn ngô khoai
Tiến sĩ nhà nông khá đẹp trai
Giọng nói tươi nguyên màu trí tuệ
Nụ cười say đẫm chất duyên hài
Quý bè yêu bạn đâu ra đó
Kính vợ thương con đúng bản bài
Người tốt cổ xưa còn sót lại (**)
Tấm gương trong sáng chẳng hề sai.

___
(*)(**) Một người bạn theo nhận xét của Nhà văn HĐQ là
“Người tốt một cách cổ điển còn sót lại ”
– Nhiệt tình trách nhiệm với bạn bè
– Có kiến thức sâu, rộng về Nông Lâm ( ngô khoai sắn… )
– Hào hoa phong nhã, chuẩn mực trong giao tiếp ứng xử…
– Chị em mê tít thò lò, nhưng lại rất chung thủy yêu vợ thương con
.
Nguồn: Một thời đã xa
THÁNG BA NHỚ BẠN
Hoàng Kim
Hoa mận trĩu cành chờ tay hái
Tháng Ba lộc muộn mận hồi xuân
Đất duyên trời cảm cây thêm qua
Mừng bạn về thăm ngọt trái cầm
NHỚ ANH HOÀNG KIM
Hoa Huyền

Mận đang chín trên cây
Nhìn đã thèm nhỏ dãi
Ngày về anh chiêu đãi
Ăn cho thỏa đam mê?

Lung linh vọng xuân nguyệt
Nhất điểu hoa gian minh
Tương tư hoàng diệp lạc
Nhất tôn tề tử sinh
Ngắm trăng dưới trời xuân lung linh
Có tiếng chim quyện với màu hoa
Nỗi nhớ nhau vàng cả lá
Sống hay chết chỉ một thôi. 

KimICRISAT
TS Hoàng Kim với bà con nông dân Ấn Độ
[Kim+CassavaViet+26.jpg]
TS Hoàng Kim tại hội thảo Khoa học
ĐÃ MẾN YÊU NHAU CHẲNG MUỐN RỜI
Hoa Huyền
Ập đến niềm vui thật đã đời
Ba chàng lãng tử thích rong chơi
Dầu Giây xào xạc tung tăng lượn
Welogs bồng bềnh thả sức bơi
Thỏa chí tâm hồn huyên náo động
Say sưa thể xác ửng hồng môi
Bầu thơ túi rượu vơi, đầy, cạn
Mái tóc bồng mây thấy rõ lời
Có một con tim đang rạo rực
Chưa tròn nợ bút ý, từ sôi
Kinh thi, Khổng tử đàm văn luận
Giọng nói oang oang, mắt rạng ngời
“Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”
Đã chót yêu nhau chẳng muốn rời
Tri kỷ tương phùng câu đá tạc
Nghĩa tình sau trước mãi đầy vơi

Ba chàng lãng tử: HĐQ ; PCT ; HH  trước cửa nhà vợ chồng TS Hoàng Kim
MỪNG VỢ CHỒNG ANH HOÀNG KIM
Hoa Huyền
Biệt thự Hoàng Long khá tuyệt vời
Cỏ cây hoa lá… mượt mà tươi
Hoàng Kim hớn hở mồm mau mắn
Mai Việt hân hoan mắt rạng ngời
Bẩy nổi long đong đâu kém bạn
Ba chìm lận đận chẳng thua người
Vợ chồng hạnh phúc, con thành đạt
Khổ tận cam lai… rộn tiếng cười
Mai Việt: Cũng vất vả lắm – cái nhà này xây 15 năm mới hoàn thành đấy anh à
Hai con của vợ chồng anh Hoàng Kim

Nguồn: Một thời đã xa  07-04-09

Trở về trang chính
CÂY LƯƠNG THỰC; FOOD CROPS
Dạy và học ĐHNLHCM
Dạy và học BlogtiengViet
Gia đình nông nghiệp
NGỌC PHƯƠNG NAM, DẠY VÀ HỌC